Ngày đủ rộng để cho ta cúi xuống

02/11/2018 - 05:42

Vệt nhớ trôi dài theo cuộc hành trình

Lâu lâu cầm lên xem rồi để đó

Mùa thu nắm bàn tay em ra ngõ

Bảo đừng qua... bên kia là mùa đông!

 

Cơn mưa phùn ru ngủ đồi thông

Hoa dã quỳ khô trên triền dốc nhỏ

Có một ngày em cùng ta ngồi đó

Rồi vu vơ thả nỗi buồn lên môi

 

Buổi sáng cứ im lìm không chịu trôi

Đưa bàn tay tắt đồng hồ báo thức

Thôi mặc kệ ở ngoài kia đang náo nức

Vùi trong chăn để nhớ một người thôi ...

 

Em ngủ muộn ngày mưa dầm Đà Lạt

Không thèm nghe hát

Dòng tin nhắn nằm lăn lóc cô đơn

Sợ thức giấc... anh không nhấn vào phím gửi

 

Vắt cạn giọt cuối cùng để yêu thương

Ghì chắc bờ vai xiết chặt dòng miên tưởng

Ngày đủ rộng để cho ta cúi xuống

Hôn nguyên buổi chiều khi Đà Lạt mờ sương.

Đình Thu

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN