Thạnh Hải

03/11/2017 - 07:56

Đó là ngày cuối cùng của tháng Ba

Mùa xuân âm thầm rời khỏi những giồng cát

Đang phơi lên giấc mơ

Tôi âm thầm đến

Im lìm như bóng râm

Đâu còn tiếng súng

Máu cũng không chảy vào cát ẩm

Người mẹ không còn ru con dưới căn hầm sâu

Đêm không phải thở mùi vũ khí

Loài chim không giả chết để chờ đến hòa bình

 

Chỉ thấy nắng bình yên

Tiếng gà trưa ấm lòng khách lạ

Đứa trẻ đuổi thời gian rồi ẩn vào cánh rừng xanh lá

Chỉ nghe tiếng cười mở lối sang chiều

 

Đó là buổi chiều của người lính già

Trong ký ức của ông những con tàu vẫn rẽ sóng đi về          

Mang trên nó niềm tin thế hệ

Rồi ông nhìn từng vết thương cũ

Một quãng đời sống lại rưng rưng

 

Tôi thấy ông đi vào công viên còn giữ đầy hơi biển

Theo sau là những người đồng đội

Họ đứng bên hòn đá thiêng như dáng con tàu sẵn sàng lướt sóng

Lần lượt về hướng Đông.

Võ Mạnh Hảo

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN