Bác Hồ với sự nghiệp báo chí

18/06/2010 - 15:14

Đối với Bác, báo chí là một phương tiện có nhiều tác dụng. Sự nghiệp cách mạng của Bác gắn liền với sự nghiệp báo chí. Trong hơn nửa thế kỷ gắn bó với báo chí, Bác đã viết trên 2.000 bài với 53 bút danh khác nhau đăng ở nhiều báo trong và ngoài nước bằng tiếng Việt, Pháp, Hán, Anh, Nga... với chủ đề đa dạng, sinh động; văn phong vừa độc đáo vừa gần gũi, dễ hiểu, luôn được bạn đọc mến mộ. Bài báo nổi tiếng đầu tiên của Bác được cơ quan ngôn luận Đảng Xã hội Pháp đăng dưới nhan đề “Quyền các dân tộc”.

Trong bài báo này, Bác đưa ra 8 yêu sách thiết thực, đấu tranh đòi Chính phủ Pháp phải thừa nhận các quyền độc lập tự do, dân chủ và quyền bình đẳng của dân tộc Việt Nam, trong đó có cả quyền tự do tư tưởng và tự do báo chí... Bác là người khai sinh, thực hiện, đào tạo, định hướng phát triển cho báo chí cách mạng Việt Nam. Bằng chính kiến thức và kinh nghiệm của mình, Bác tận tâm chỉ dẫn nghiệp vụ cho các nhà báo như một đồng nghiệp, một người bạn, người anh, người thầy.
Ngày 17-8-1952, trong buổi nói chuyện tại Trường Chỉnh Đảng Trung ương ở rừng Việt Bắc, Bác nêu rõ 4 vấn đề cơ bản trước những cán bộ báo chí: “Viết cho ai? Viết để làm gì? Viết cái gì? Viết như thế nào?” và đưa ra cách giải quyết cặn kẽ, phù hợp các vấn đề đó. Bác căn dặn: “Phải viết gọn rõ ràng, vắn tắt. Nhưng vắn tắt không phải là cụt đầu, cụt đuôi mà phải có đầu, có đuôi... Viết phải thiết thực, “nói có sách, mách có chứng”, tức là nói cái việc ấy ở đâu, thế nào, ngày nào; nó sinh ra, phát triển, kết quả thế nào?”. Tại Đại hội lần thứ III của Hội Nhà báo Việt Nam (tháng 9-1962), Bác cũng thẳng thắn phê bình những khuyết điểm của báo chí nước nhà lúc bấy giờ: “Bài báo thường quá dài, “dây cà rau muống” không phù hợp với trình độ và thời gian của quần chúng... Thường nói một chiều và đôi khi thổi phồng thành tích, mà ít hoặc không nói đúng mức đến khó khăn và khuyết điểm của ta... Đưa tin hấp tấp nhiều khi thiếu thận trọng, thiếu cân đối: tin nên dài thì viết ngắn, nên ngắn thì viết dài; tin để sau thì để trước, nên trước thì lại để sau... Lộ bí mật - có khi quá lố bịch... Khuyết điểm nặng nhất là dùng chữ nước ngoài quá nhiều và lắm khi dùng không đúng”. Nhưng Bác luôn khẳng định giá trị to lớn của báo chí: “Báo chí là công cụ tuyên truyền, cổ động, tổ chức, lãnh đạo...”, “Báo chí là vũ khí sắc bén, nhanh nhạy, đại chúng, phục vụ kịp thời...”. Về vai trò quan trọng của báo chí cách mạng, Bác nói: “Tờ báo Đảng như những lớp huấn luyện giản đơn, thiết thực và rộng khắp. Nó dạy bảo chúng ta những điều cần biết về tuyên truyền, tổ chức, lãnh đạo và công tác. Hằng ngày, nó giúp nâng cao trình độ chính trị và năng suất công tác của chúng ta. Nếu ai cắm đầu làm việc mà không xem, không nghiên cứu báo Đảng thì khác nào nhắm mắt đi đêm, nhất định sẽ lúng túng, vấp váp, hỏng việc. Vì vậy, cán bộ trong Đảng và ngoài Đảng, toàn thể đảng viên và cốt cán cần phải xem báo Đảng. Bác đánh giá và khuyên dạy: “Báo chí của ta đã có một địa vị quan trọng trong dư luận thế giới... Cho nên người làm báo phải hết sức cẩn thận về hình thức, về nội dung và về cách viết”.

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN