Hàm Luông ơi… có một người chờ!

09/01/2013 - 07:57

Có một người ngoại quốc

Trước khi lìa khỏi cuộc đời

Đã để lại một lời trăn trối:

Xin được rải tro hài cốt mình

Xuống một nhánh sông Cửu Long

Chảy qua đất Bến Tre…

Mới nghe qua tưởng chừng,

Đó là ý tưởng viễn vông,

Của một người muốn trở thành  nổi tiếng,

Của một kẻ hám danh

Trong thời hiện đại!

 

Nhưng không,

ngàn lần không!

Nếu ai có thời gian lắng đọng

Xin hãy đọc đôi dòng về con người ấy:

Ông Milo Roten! (*)

 

Đó là một người đàn ông Thụy Sĩ

Suốt cả cuộc đời mình

Coi Việt Nam là quê hương thứ hai

Coi trẻ em Việt Nam bị chất độc da cam

Coi trẻ em Việt Nam bị tàn tật do chiến tranh

Là niềm đau của chính mình.

Và ông đã dấn thân

Vào sự nghiệp thiện nguyện

Suốt bốn mươi năm trời ở Việt Nam

Từ Lạng Sơn, Bắc Cạn đến Bến Tre

Bằng tấm lòng trắc ẩn bao la,

Bằng những chương trình, dự án

Giúp trẻ em, người nghèo, người tàn tật

Vơi bớt đi niềm bất hạnh khôn cùng!

 

Trong suốt những chặng đường

không mỏi ở Việt Nam

Bến Tre là nơi ông dừng chân lâu nhất

Bến Tre là nơi ông dành nhiều tâm huyết nhất

Bởi ở đó ông có nhiều người bạn

Đồng tâm, đồng cảm, đồng lòng

Trong sự nghiệp chăm lo cứu giúp trẻ em!

 

Và phải chăng chính vì điều đó

Đã xui khiến ông vào lúc lâm chung

Trối trăn lại với người bạn đời

Cũng suốt đời gắn bó với Bến Tre:

“Hãy dành hết tiền phúng điếu đám tang tôi

Cho một dự án cuối cùng của cuộc đời!

Cho trẻ em Bến Tre!

Và hãy xin với Nhà nước Việt Nam

Cho phép tôi gửi một chút tro mình

Xuống một nhánh sông Cửu Long

Chảy qua đất Bến Tre!”

 

Câu chuyện về một người ngoại quốc với dòng sông

Giản đơn là như vậy

Nhưng làm xao động hồn tôi

Làm nhức nhối trái tim tôi!

Bởi sao lại có những người

Vô cảm với chính dân tộc mình

Vô cảm với chính đất nước mình

Vô cảm với chính dòng sông tuổi thơ mình

Hãy chảy đi sông ơi...

Ở đó có một người đang chờ.

Võ Thành Hạo

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN