Hàng Việt Nam chưa về đến nông thôn?

10/09/2010 - 08:17

Sau một năm thực hiện cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam”, hàng hóa của các doanh nghiệp Việt Nam chưa thật sự tiếp cận đến thị trường nông thôn. Đi một vòng qua chợ thị trấn Chợ Lách và các vùng phụ cận, chúng tôi thấy hàng hóa của các doanh nghiệp Việt Nam, đơn thuần chỉ do các tiểu thương mua từ Vĩnh Long hay TP. Hồ Chí Minh về bán lại cho người tiêu dùng. Do đó, giá cả hàng hóa luôn biến động.

Năm 2009, các doanh nghiệp Việt Nam đã đưa hàng về Chợ Lách (tổ chức tại Trung tâm Văn hóa huyện), nhưng thực tế các gian hàng được đón khách tham quan nhiều hơn khách mua hàng. Điều này phản ánh giá thành của hàng hóa chưa hấp dẫn người mua, thậm chí có nhiều mặt hàng có giá cao hơn hàng ngoại nhập. Đơn cử một rổ nhựa của Trung Quốc có mẫu mã đẹp giá từ 5.000đ đến 6.000đ/cái, còn hàng nhựa được sản xuất ở Chợ Lớn (TP.HCM) cao hơn 2.000đ đến 3.000đ/cái. Một chiếc áo sơ-mi may sẵn của Trung Quốc bán xô ở chợ xã Phú Phụng có giá từ 15.000đ đến 20.000đ/chiếc, còn hàng của các xí nghiệp may ở Việt Nam trội hơn 6.000đ đến 7.000đ/chiếc. Sự mất cân đối giữa 2 mặt hàng nói trên đã phản ảnh cái khó của hàng nội. Tôi đến cửa hàng vải sợi và quần áo may sẵn của chị Vân (chợ Phú Phụng) đặt vấn đề này, chị Vân cho biết: Không phải quần áo may sẵn của xí nghiệp may Việt Nam có giá cao hơn so với quần áo may sẵn của Trung Quốc, nhưng giá thành một chiếc áo từ tỉnh Vĩnh Long hay TP.HCM đem về tới đây, còn phải gánh thêm nhiều chi phí khác, do vậy mới có sự chênh lệch giá giữa mặt hàng do hai nơi
sản xuất.
Điều mà chị Vân nói, biết đâu đó cũng là điều suy nghĩ làm ăn của các nhà doanh nghiệp trong nước. Vì khi đưa hàng về nông thôn, họ phải chịu chi phí nhiều khâu khá tốn kém, như: chi phí vận chuyển, kho bãi, quảng cáo... Mọi chi phí nói trên nếu tính vào giá thành sản phẩm, thì khó mà thuyết phục người tiêu dùng ở nông thôn. Do vậy, các doanh nghiệp muốn chiếm lĩnh thị trường (trên 80% dân số nông thôn) là điều rất khó.
Với hy vọng cầu đường được thông suốt, nguồn lợi kinh tế nông thôn được nâng cao và các doanh nghiệp trong nước có chiến lược phù hợp với thị trường đầy tiềm năng và dễ tính này, thì việc cạnh tranh giữa hàng nội và hàng ngoại không còn là điều đáng lo ngại.
Người Việt Nam ai cũng muốn “Ta về ta tắm ao ta”, nhưng họ có tắm được hay không, cũng còn xem “ông chủ ao” có biết xây “ao trong” hay “ao đục”.

Nguyễn Tá Hồng

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN