Hạnh phúc bay xa

02/06/2009 - 09:29
Ảnh minh họa.

Bước ra khỏi cửa tòa án, H lẩm bẩm: “Giờ thì tôi mất tất cả… Cũng tại tôi, lỗi tại tôi”. Tay H bưng mặt vuốt những dòng nước mắt muộn màng. Hôm nay, tòa cấp phúc thẩm vừa xét xử việc ly hôn giữa anh và chị D -  vợ anh, (là nguyên đơn trong vụ án).

Mười năm trước (năm 1999), H đến làm thuê cho trại cưa của ông A  ở huyện TP. Tại đây, H quen với D là con gái của ông chủ. Vốn là trợ lý đắc lực của ông trong việc mua bán xăng dầu, nhờ siêng năng, giỏi giang công việc nên H được lòng cả nhà, nhất là cô D. Năm 2001, đám cưới của H và D được tổ chức khá linh đình. Năm sau, D sinh được con gái đầu lòng. Vợ chồng họ chăm chỉ với nghề cưa gỗ, mua bán xăng dầu (chị D được cha mẹ giao một cơ sở mua bán dầu mà ông bà đang làm đại lý).

Năm 2006, D sinh thêm một con trai. Bấy giờ anh H giở chứng, làm mất hạnh phúc gia đình. Hàng ngày, sau những giờ lao động, H thường nhậu nhẹt say sưa, dù chị D hết lời khuyên can nhưng vẫn không thay đổi. Việc cãi vã của vợ chồng họ xảy ra ngày càng nhiều, H  đánh vợ khiến chị D phải bỏ về nhà cha mẹ ruột ở. Có lần cự cãi, trong lúc nóng giận H cầm chai nước ngọt chọi xuống đất, mảnh vỡ thủy tinh đã làm mù mắt con trai của họ. Mâu thuẫn giữa hai người càng đến đỉnh cao, D làm đơn ly hôn. Hòa giải cấp xã không thành, phải nhờ đến tòa án giải quyết.

Tại tòa, H và D thuận tình ly hôn. Chị D được quyền trực tiếp nuôi dưỡng hai con, không yêu cầu anh H cấp dưỡng và được quyền sở hữu xưởng cưa, cơ sở mua bán dầu. D nói: “Tôi đã cho anh ấy nhiều cơ hội sửa sai nhưng H đã tự đánh mất nó”. Còn H, anh được sở hữu nhà ở cùng một số tài sản khác. H muốn được quyền trực tiếp nuôi dưỡng một trong hai con của mình nhưng không thể được. Bấy giờ, H mới nhận ra chính anh đã đánh mất hạnh phúc gia đình, H muốn được nói lời tạ lỗi cùng với vợ con anh nhưng đã quá muộn.

H.Đ

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN