Nữ sinh biệt động Thùy Vân

06/03/2009 - 14:35
Thùy Vân (phải) và Thanh Lệ sau trận đánh Hội trường Công chức năm 1969. (Ảnh tư liệu).

Tôi may mắn là người đầu tiên được chị đưa xem lưu bút chiến tranh và kể cho nghe về những chiến công khi còn là nữ sinh biệt động. Quá khứ hiện về với người trong cuộc, chị bừng sáng nhớ như in từng chi tiết sống động về những trận đánh bốn mươi năm  trước trong lòng thị xã, rồi chị cũng sâu lắng nhớ đến sự hy sinh của đồng đội và nghẹn ngào bởi những đau thương đã trở thành nỗi niềm của đời chị.

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, Thùy Vân nối bước theo cha, tham gia hoạt động kháng chiến khi còn ở tuổi thiếu niên. Chị được B.1000 (Ty Giáo dục Bến Tre) đào tạo thành giáo viên tiểu học, giảng dạy ở Tân Hào, rồi chuyển vào hoạt động nội thành trong phong trào thanh niên học sinh, trở thành nữ sinh biệt động, lập nhiều chiến công xuất sắc.

Thùy Vân còn có bí danh Thu Hiền (do ghép với tên người yêu Minh Thu). Thời gian hoạt động nội thành, chị đóng vai nữ sinh đệ tam trường Bồ Đề – ngôi trường của hệ Phật giáo, tọa lạc sau chùa Viên Minh. Thuở ấy chị học giỏi, xinh đẹp, thông minh, sắc sảo, yêu văn thơ, biết làm thơ, ca hay, múa đẹp, khéo tay, giỏi nữ công gia chánh... Nhiều bạn học con của thương gia giàu có nơi thị thành và con quan chức cỡ bự của “đối phương” mến mộ tài hoa và sắc đẹp của một kiều nữ miệt vườn quê lụa Tân Xuân. Kết thân với Thùy Vân trong nhóm “Thi Văn Đoàn” trên mười bạn nam nữ, trong đó có cả bạn học Trần Thanh Thùy (con gái của Trần Thanh Nhiên – Tỉnh trưởng Kiến Hòa). Sự kết thân ấy là điều kiện cực tốt để Thùy Vân mở rộng giao lưu, cảm hóa bạn bè, xây dựng cơ sở rễ chuỗi, có điều kiện phát hiện sớm âm mưu hành động của đối phương, tiếp cận mục tiêu và thực hiện  những trận đánh ngay tận sào huyệt của địch, đạt hiệu suất chiến đấu cao và gây tiếng vang trong lòng thị xã.

Những trận đánh hiểm, đánh hay, đánh táo bạo cách nay bốn mươi năm được tái hiện sinh động qua lời kể của chị, nhưng tôi cảm kích nhất là trận đánh diễn ra vào cuối tháng 4-1969. Đây là trận đánh chẳng những thể hiện sự mưu trí, sáng tạo, dũng cảm của một cô gái trẻ mà còn nói lên tài năng công tác binh vận, sử dụng người và vũ khí của địch để đánh địch, lập chiến công xuất sắc.

Nhân dịp mừng Xuân Kỷ Dậu 1969, nhóm “Thi văn đoàn” của trường trung học tư thục Bồ Đề phối hợp với trường trung học công lập Kiến Hòa tổ chức liên hoan văn nghệ. Đêm ấy Khắc Tâm đệm đàn để Thùy Vân hát bài “Trăng soi duyên lành”. Kết thúc bài hát là tràng pháo tay tán thưởng của khán giả hâm mộ. Từ cánh gà sân khấu, Võ Hồng Thạnh – cán bộ Cảnh sát đặc biệt của Sài Gòn đến làm quen với Thùy Vân “Chúc mừng cô thể hiện rất thành công bài hát. Cô rất giống một người mà tôi đã quen. Nếu được phép, xin làm quen, kết bạn với cô”. Thùy Vân lịch sự đáp lễ, sẵn sàng làm quen vì đây là cơ hội tốt để tiếp cận với người thuộc “phía bên kia”. Những lần gặp gỡ sau đó, Thạnh tâm sự với Thùy Vân về gia cảnh, thậm chí cả những chuyện riêng tư của mình Hiểu được hoàn cảnh của người sĩ quan cảnh sát, Thùy Vân cùng nhóm bạn trong cơ sở rễ chuỗi “tấn công” cảm hóa tình cảm, hướng đến tình yêu quê hương đất nước, nhận diện chiến tranh phi nghĩa…  Sự “tác động” đó làm cho cảm xúc tình cảm của Thạnh thay đổi.

Thời gian sau, Thạnh cung cấp cho Thùy Vân một tin đặc biệt: “Sắp tới, ở Kiến Hòa sẽ có một cuộc tập huấn dành cho số cốt cán của khối An ninh, khối Cảnh sát đặc biệt và Bình định nông thôn, do quan chức cao cấp ở Sài Gòn đến giáo huấn. Thùy Vân nhanh chóng bí mật ra căn cứ, báo cáo nguồn tin, luận bàn kế hoạch trực tiếp với cấp chỉ huy (Trịnh Văn Nở, Hoàng Quốc Thanh, Huỳnh Hà Sang). Tất cả thống nhất cần tận dụng thời cơ, cương quyết đánh vào thời điểm hội nghị, chủ động phá kế hoạch bình định cấp tốc của đối phương. Nhưng cái khó là mang trái nổ từ căn cứ vào nội thành và tiếp cận mục tiêu là rất nguy hiểm. Nếu đóng vai người bán hàng rong, giả dụ đặt trái nổ trong gánh rau xanh hoặc thùng cà rem ở bên cổng hội trường thì cách xa mục tiêu, không gây sát thương lớn cho đối phương, ngược lại sẽ ảnh hưởng nguy hiểm cho người dân đi trên đại lộ Phan Thanh Giản ngang qua hội trường công chức. Cuối cùng, phương án dùng “cơ sở” bên trong và vũ khí của địch để diệt địch được thống nhất thông qua.

Kế hoạch trận đánh được Thùy Vân vạch ra và bàn thảo rất kỹ với Thạnh. Thùy Vân điều khiển nhóm hành động và trực tiếp tham gia. Trước ngày diễn ra trận đánh, Thạnh bí mật vào hội trường công chức lấy hai quyển “Chống chiến tranh nhân dân du kích miền Nam” và “Bình định miền Nam trong vòng 18 tháng” (tài liệu dùng cho các lớp tập huấn, hội nghị của ngụy quân ngụy quyền ở Kiến Hòa). Hai quyển sách cùng hai quả lựu đạn da láng được Thạnh cấp tốc chuyển đến Thùy Vân.  Thùy Vân và Thanh Lệ (Đặng Thị Thủ) mướn nhà trọ của một viên cảnh sát ở cù lao Dê (nay là cù lao Bình Dương). Hai chị em khoét lỗ để lọt hai quả lựu đạn da láng vào sách, cẩn thận ràng sách bằng dây thun lưng quần, bỏ vào cặp học sinh, mặc áo dài trắng, mang sách ra điểm hẹn. Trên đường đi phát hiện bên kia cầu cù lao Dê có nhiều cảnh sát dã chiến, Thanh Lệ lúng túng làm ngã xe đạp, Thùy Vân ngồi sau bị ngã lọi tay đau điếng, nhưng vẫn cố giữ chặt chiếc cặp, bảo vệ sách có chứa lựu đạn. Khi đến điểm hẹn phía sau hội trường công chức (nay là rạp Lê Anh Xuân, đường 30-4), Thùy Vân giao cặp cho Thạnh, yêu cầu đặt sách lại chỗ cũ trong tủ tài liệu và nhớ gỡ dây ràng ra khỏi sách. Công việc trót lọt, Thạnh rời khỏi hội trường, Thùy Vân bố trí cho “cơ sở” chạy xe đụng Thạnh đủ gây trầy xước, nạn nhân giả bộ bất tỉnh để được đưa vào bệnh viện điều trị nhằm tránh sự nguy hiểm khi ngày mai Thạnh dự họp trong hội trường.

Đúng như dự đoán, tên quan chức cao cấp của Sài Gòn chủ trì giáo huấn đến tủ tài liệu, vói tay lấy cuốn “Chống chiến tranh nhân dân du kích miền Nam” thì cuốn “Bình định miền Nam trong vòng 18 tháng” bung ra, lựu đạn nổ làm cho nhiều tên gần đó chết, bị thương. Tiếp theo đó, lựu đạn còn lại cũng phát nổ. Sau hai tiếng nổ bất thần như “trời đánh”, lựu đạn da láng của Mỹ đã làm cho gần ba mươi tên thiệt mạng và nhiều tên bị thương trong hội trường công chức. Thùy Vân, Thanh Lệ, Thạnh và nhóm bạn “cơ sở” an toàn. Trận đánh hay, đánh đẹp, đánh hiểm, đánh táo bạo, mưu trí dũng cảm của nữ sinh biệt động Thùy Vân cùng “cơ sở” nội thành và người sĩ quan “cảnh sát đặc biệt” phản chiến như chàng võ sĩ đã “xuất thần” tung “quả đấm trúng huyệt”, làm cho đối phương “choáng váng, nốc ao”. Tin chiến thắng vang xa, nức lòng quân-dân trong tỉnh.

Sau trận đánh, Võ Hồng Thạnh nằm trong diện “ưu tiên” quản lý, bị triệu hồi về Bộ Tư lệnh Cảnh sát quốc gia để sưu tra.

Chỉ riêng trong hai năm (1968-1969), ngoài trận đánh vào hội trường công chức, Thùy Vân còn trực tiếp đánh và vạch kế hoạch chỉ huy các trận đánh vào những mục tiêu quân sự, hành chính, kho tàng… gây cho địch hoang mang, nhiều tổn thất. Đó là những trận đánh vào các mục tiêu: đồn cảnh sát đặc biệt, hậu cứ trung đoàn 10 thuộc sư đoàn 7, khu An Hòa, trại Huỳnh Ngọc Ấn (sau trở thành trại Quang Trung, hiện nay là trụ sở Công an Bến Tre), khu nhà nghỉ của công chức và sĩ quan cao cấp, dinh Tỉnh trưởng Kiến Hòa...  Với những chiến công xuất sắc, cuối năm 1969, Thùy Vân được thủ trưởng Trịnh Văn Nở trao tặng phẩm (đồng hồ, bút máy, ảnh Bác Hồ bọc ba chỉ vàng 24 kara) và các quyết định tặng thưởng Huân chương Chiến công (nhất, nhì, ba) được ký vào ba thời điểm khác nhau của ba trận đánh xuất sắc. Thùy Vân cùng đoàn đại biểu thay mặt LLVT Bến Tre dự Đại hội chiến sĩ thi đua cấp Khu. Khi hai nhà báo Xung Phong và Hoài Thung của Cục Chính trị Quân giải phóng hỏi: “Thùy Vân có nghĩ rằng chiến đấu oanh liệt như vậy để trở thành chiến sĩ thi đua hoặc anh hùng quân đội hay không?”. Thùy Vân vô tư trả lời ngay: “Em không hề có ý nghĩ như vậy. Xuất phát vì truyền thống cách mạng của gia đình và căm thù quân giặc mà dấn thân chiến đấu, dù nguy hiểm đến mấy cũng phải vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ. Khi đã xác định mục tiêu và phương án trận đánh, chuẩn bị xong trái nổ thì em lập tức hành quân”. Phóng viên ngạc nhiên: “Có trận đánh chỉ mỗi mình Thùy Vân vào chiến khu nhận nhiệm vụ rồi trở ra nội thành để thực hiện, mà cũng gọi là “hành quân” nữa à?”. Tất cả cùng cười vang…

Thùy Vân vinh dự được chọn vào diện đề nghị phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân trong Đại hội thi đua cấp Miền, tuy nhiên, vì những biến cố trong chiến tranh, chiến công của chị bị báo nhầm sang đồng đội….

Nữ sinh biệt động Thùy Vân bốn mươi năm trước, bây giờ là một doanh nhân thành đạt giữa lòng thành phố, đã lên chức bà và hạnh phúc trong mái ấm gia đình. Hình ảnh của Thùy Vân luôn hiện hữu ở đỉnh cao trong sự quý trọng của bạn bè và đồng đội.

Hoàng An

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN