Thư mẹ gửi con gái

20/05/2016 - 06:18

“Thương gửi con gái yêu của mẹ!

Hôm nay, lần đầu tiên sau những chuỗi ngày đấu tranh với bệnh tật, con trở về với vòng tay của mẹ! Còn vui sướng nào bằng khi trên tay mẹ bây giờ là chiếc áo dài do chính tay con may làm quà nhân dịp “Ngày của mẹ” và hơn nữa, thấy con được trở lại là cô con gái xinh đẹp và ngoan ngoãn. 

Mẹ viết lá thư này cho con để nhắc nhở con lần nữa về quá khứ, không phải để con ân hận mà muốn giúp con quên đi và phấn đấu nhiều hơn nữa để trở thành người có ích cho xã hội, nghen con!

Con à! Lúc này đây, mẹ lại nhớ về những ngày xưa cũ. Mẹ nhớ về niềm hạnh phúc, nỗi vui mừng khi biết hình hài của con đang tượng hình và bắt đầu lớn lên trong cơ thể mẹ. Mẹ nhớ có lúc con “quậy”, mẹ ói ra mật xanh, mật vàng. Chưa hết, mới vỏn vẹn 25 tuần, con đã muốn “đòi ra”. Con biết không, lúc đó mẹ phải nằm im một chỗ ròng rã suốt 4 tháng trời, để con được nằm yên trong bụng mẹ.

Mẹ nhớ đến lúc mẹ vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi đứa con gái bé bỏng của mẹ khóc tiếng khóc đầu tiên như báo cho cả thế giới biết sự có mặt của con; nhớ đến sự ấm áp khi cơ thể con đặt trên bụng mẹ. Mẹ nhớ hai mắt mẹ trũng sâu và cảm giác sao mà thèm một giấc ngủ trọn vẹn khi suốt 6 tháng trời con khóc đêm, rồi ọc sữa. Con đã lớn lên từng ngày dưới bàn tay và tình yêu thương của mẹ. Có con, mẹ có muôn vàn hạnh phúc cứ nối tiếp nhau: từ lúc con biết lẫy, biết bò, biết đi đến khi con bi bô gọi tiếng “mẹ ơi”, con biết hát, biết múa, biết học hành, ngoan ngoãn.

Con ơi! Lỗi của mẹ, vì mẹ không cho con một gia đình trọn vẹn, khi quyết định chọn lối đi riêng cho cuộc đời mình, chỉ có mẹ và con. Mẹ sai rồi con ơi! Giá như mẹ cố gắng chịu đựng hơn nữa để cho con có ba, có mẹ, để có nhiều thời gian chăm sóc và bên cạnh con hơn. Gánh nặng áo cơm đã chia sớt thời gian mẹ bên con. Mẹ cũng không nghĩ đến chuyện con có thể đi lầm đường lạc lối.

Con có biết cảm giác xót xa đến tột độ của mẹ khi phải cầm tiền, phải bán hết tài sản ít ỏi trong nhà, phải vay mượn để đưa cho con đi mua xì ke về, thấy con tự đâm từng mũi kim vào ven mình, vì không chịu nổi khi chứng kiến con vã thuốc không con? Ngày mẹ lục được kết quả xét nghiệm HIV dương tính của con, mẹ chết lặng, không còn biết đau đớn, không còn nước mắt để khóc. Mẹ sợ, sợ cảm giác bị khinh rẻ, sợ những ánh mắt dè bỉu của những người thân và hơn hết, điều làm mẹ sợ hãi nhất là sợ con sẽ xa mẹ, xa mãi mãi. Con ơi, con mới 25 tuổi, tuổi xuân phơi phới nhất của đời con gái, mà nay… Nhưng mẹ cố gắng đứng vững, sẽ là chỗ dựa cho con. Mẹ sẽ tìm, bằng mọi giá, mẹ phải tìm lối thoát cho con.

Mẹ đã ngược xuôi đi hỏi, mẹ nghe nói đến Trung tâm Phòng, chống HIV/AIDS. Mẹ được gặp cán bộ tư vấn, trái tim mẹ như nhảy lên vì mừng rỡ khi người ta nói có thuốc điều trị cho con, con của mẹ sẽ có cơ hội sống, sống khỏe. Họ nói cho mẹ nghe về thuốc điều trị các chất dạng thuốc phiện bằng thuốc thay thế Methadone có thể giúp con bỏ được ma túy. Họ nói về thuốc điều trị cho người nhiễm HIV là ARV sẽ giúp con sớm hồi phục sức khỏe. Họ còn kể cho mẹ nghe về nhiều hoàn cảnh như con bây giờ đã hồi phục. Con ơi, mẹ mừng xiết bao.

Con nhớ không, con từng ôm mẹ và nói “con không muốn chết” và hứa cùng mẹ đi điều trị. Mẹ đã cùng con đi tới Phòng khám ngoại trú của Bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu để đăng ký điều trị ARV, mẹ nhắc con uống thuốc đều đặn mỗi ngày theo lời bác sĩ dặn.

Ngày đầu tiên con uống Methadone là cả ngày mẹ bên con, không một phút rời mắt, cho đến tối con không bị vã thuốc, mẹ đã mừng và hạnh phúc biết bao. Từng ngày, trôi qua cho đến một tuần, con bỏ hoàn toàn heroin. Mẹ lén nhìn những giấc ngủ ngon của con, mẹ lén nhìn những chén cơm con ăn ngon lành, mẹ để ý thấy má con phúng phính, da con hồng và khuôn mặt bắt đầu có mùa xuân... Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn ARV, cảm ơn Methadone đã giúp mẹ con tôi bắt đầu viết lại hai từ hạnh phúc”.

(Ghi lại chia sẻ của một người mẹ có con điều trị Methadone)

A.Thư

Chia sẻ bài viết

BÌNH LUẬN